Khói Thuốc

Đi tềnh tàng cố lê cái thân đừ hung về nhà, đùn xe vô góc nhà lổn ngổn kiện hàng, cu nhỏ miệng teo héo hỏi có gì ăn không mẹ. Đá banh về nữa à, có rồi, chén lẹ rồi còn đi học. Tuốt cái đồ, giặt cái mình, chạy vù vồ lấy chén cơm có để sẵn đĩa măng bào kho thịt, thấy nặng vị, có gì chùng chình mà cu cậu chẳng hiểu. Khoe mẹ điểm 10 môn Toán, mẹ ậm ự khen giỏi lắm, gắng học mai này lập thân nha cậu nhỏ. Mẹ vội chân bước vào toilet, nấc người mấy cái nói vọng hôm sáng bị đờm lên cổ. Cậu tí tởn đeo ba lô, lôi cái xe chào ba đi học, nhác thấy ông đang vun quén cành bonsai kêu sắp tới sinh nhật sếp tổng.

Giấc tan học, cu cậu kéo rít thắng dừng trước cửa nhà, kêu mẹ ơi trên lớp bạn cho con dế, nói luyện đi mai đá với nó. Cu cậu loay hoay dắt xe vô vì nhà chất đống khung bánh, hũ kẹo ba mới dọn vô. Mẹ tất tả đỡ lấy ba-lô chừng như quá khổ với thân hình chưa kịp trổ mã.

– Hôm nay thầy dạy gì, học hiểu không?

– Dạ học tập hợp con, thì nói là ba mẹ là tập hơn lớn, con có cái gì đều là của ba mẹ, thì dễ hiểu mà. Có đúng không mẹ?

– Uh, tạm thời là ba mẹ lo cho con tất, nhưng sau này con phải tự lo, rồi còn làm tập hợp cha lo lại cho mấy đứa con nữa.

– Hihi, con chưa muốn làm bố, làm con sướng hơn. Mẹ thơm lên trán cu nhỏ chút hơi hít hà, choàng vai dắt vào nhà.

Cậu nhỏ ngồi chăm chút vài bài toán trước khi dọn đồ vô cặp mai đi học, nghe mẹ nói ba bỏ thuốc đi, hại lắm. Rồi, từ từ, chưa bỏ liền được. Câu này nghe mấy năm rồi mà có giảm được điếu nào đâu, em sẽ kiểm tra từng gói, hút đâu không cần biết, về nhà thấy là em quăng sọt rác. Ba im lặng để tiếng bùm chéo của bộ phim hành động nói chuyện với mẹ. Em nói rồi đó, đừng để em thấy thuốc nữa. Cu cậu nhớ loáng thoáng ba mẹ nói chuyện này cũng mấy lần rồi, lúc nào ba cũng nặng lời lại, lần này chắc nhịn mẹ. Mà tại mẹ cũng kèo nhèo, từ chuyện thuốc lôi cả chuyện làm ăn, chuyện họ hàng. Cu tội nghiệp ba, mẹ nói nhiều quá.

Sáng mai trong tiết học nhạc, cu cậu học bài “Cho Con”. Cô đàn cho tụi học trò rêu rao “ba sẽ là cánh chim…”, còn kêu ba đứa lên diễn vai, phiên ai hát người đó múa, chúm chím nhìn nhau cười âu yếm, đơn sơ hồn hậu mà tê tái lòng người. Em dung dăng dung dẻ với chúng bạn lội bộ về nhà, định bụng sẽ kêu ba mẹ ra hát múa phụ, chị Hai sẽ ngồi dỏng tai, lé mắt vì màn trình diễn ngoạn mục rồi tưởng thưởng cho vài tràng pháo tay. Nghĩ tới đó cu cậu, quệt mồ hôi dính bết tóc nơi thái dương mà mặt hớn hở, chạy xộc vào nhà tìm mẹ.

– Nói hoài, tôi chưa bỏ thuốc được, không chịu được thì cô bỏ tôi đi.

– Anh ăn nói gì kì vậy, thì mình cố gắng thêm tí nữa, chứ bỏ đi là bỏ thế nào!

– Thì tôi đi, cô không chịu được thuốc thì tôi đi chỗ khác hút, rầy rà hoài.

– Chỗ khác là chỗ nào?

– Chỗ mà người ta cho tôi hút thuốc, rách việc.

– Mỗi lần hút là đi hay sao, vậy thì nhịn chút cho đỡ hại vợ hại con.

– Yên tâm, chẳng phiền cô nữa.

Đang đứng chưng hửng ở cửa thì ba xách ba-lô vụt ra, hôn chụt lên má cậu bảo học hành ngoan, chừng nào rãnh ba về. Vô nhà thấy chị ôm mẹ, chuyện gì đến thì đến mẹ à. Nhớ mang mác sáng chị có đưa mẹ mấy tấm ảnh, nước mắt lưng tròng lúc cậu chào đi học. Lát chốc chị chở đi học, ngang qua ngõ Đùng, cu cậu nhác thấy ai giống ba đang dí mũi vào đứa bé đỏ hỏn trên tay người phụ nữ mơn mởn xuân xanh đang vấn quanh mình bộ đồ ngủ. Cạnh cửa có chậu bonsai chắc mới tậu, nghĩ bụng: ba qua đây hút thuốc hả ta?

Phan Thanh – 25/01/2015