Tuân, một sinh viên tỉnh lẻ vào Sài Gòn để bắt đầu chương trình đại học. Vì gia cảnh khó khăn, Tuân phải trọ nhờ nhà ông bác ruột, một người khá giàu có với hy vọng nhờ vả được chút gì. Nhưng thật thất vọng, hàng tháng cậu tân sinh viên phải đóng đầy đủ tiền nhà, tiền cơm, tiền điện nước. Nhiều tháng không đủ xoay sở, Tuân phải đi làm thêm vào các buổi tối. Vậy mà ông bác vẫn nhận tiền sòng phẳng, hơi chút lạnh lùng nữa. Chàng trai cay cú ngẫm nghĩ:

Giàu cha giàu mẹ thì ha
Giàu cô chú bác có làm có ăn.

Thời gian trôi qua thật nhanh. Bốn năm đại học hoàn tất, Tuân chào từ giã ông bác và cũng không quên ngượng ngạo cám ơn ông. Bấy giờ ông bác xoa đầu thằng cháu, mỉm cười:

– Hoan hô cháu, chúc mừng tân khoa.

Rồi ông bác tiếp lời:

– Mấy năm nay cháu ăn ở với bác. Bác rất hiểu nỗi cơ cực của cháu nhưng bác muốn cháu phải tập đứng vững trên chính đôi chân của mình. Giờ thì cháu đã thành công và trưởng thành. Bác hãnh diện về cháu.

Liền đó, ông bác đưa ra một con heo đất và nói tiếp:

– Tất cả số tiền cháu đã đưa cho bác trong bốn năm nay, bác đều bỏ vào con heo đất này, hôm nay bác trao lại cho cháu. Nó là của cháu.

Quá bất ngờ và quá hối hận vì đã hiểu lầm lòng tốt của ông bác, Tuân chưa biết phải nói lời gì thì ông bác rút từ trong túi áo ra một tấm ngân phiếu, ông đưa cho thằng cháu:

– Và còn đây, một ít tiền bác tặng cháu để làm vốn mà bước vào đời. Cuộc đời vốn nghiệt ngã cháu à.

Tuân đưa tay đón nhận, những giọt nước mắt tràn mi thay cho những gì nó muốn nói.

Bình Luận