Chị về làm dâu nhà chồng gần tròn một năm. Thân gái nhà mẹ giá con côi, quê mùa lam lũ mà về làm dâu nhà bề thế không dễ gì đâu. Biết phận mình, chị cố gắng mỗi ngày để sống trọn đạo dâu con. Họ hàng bên chồng ai cũng nhìn nhận chị là dâu hiền, con thảo.

Còn mẹ chị thì lủi thủi một mình, sống lây lất nhờ đám rau muống và mấy con heo. Dù ở không xa nhà sui gia bao nhiêu, và dù lắm phen khóc thầm nhớ con gái, nhưng mẹ chị sau ngày cưới gả con chưa một lần dám ghé thăm.

Cho đến một ngày nhà chồng phát hiện 10 cây vàng không cánh mà bay. Bố mẹ chồng kỹ tánh lắm. Tiền bạc tỷ đã gởi ngân hàng, chỉ còn giữ ở nhà 10 cây vàng thôi. Vậy mà…

Mọi ánh mắt nghi ngờ đều đổ dồn vào con dâu. Họ nói bóng nói gió, mắng chó chửi mèo. Linh cảm chuyện chẳng lành chị nào biết tỏ bày cùng ai, đành ngậm ngùi lấy nước mắt chan cơm, hy vọng sau cơn mưa trời lại sáng. Nhưng sự việc không dừng ở đó, nhà chồng họp mặt đưa chị ra “vành móng ngựa”. Bố chồng bắt đầu bằng một lời vừa dỗ dành vừa dọa nạt chị:

– Lỡ tay thì trả lại đi, tao tha cho. Nhất định là mày chứ không ai khác.

Chị van lơn:

– Xin bố mẹ xem kỹ lại. Đổ oan tội nghiệp con. Tội nghiệp cả đứa cháu nội của bố mẹ mới hình thành trong bụng con.

Mẹ chồng đay nghiến:

– Cái thứ đầu trộm cũng sẽ đẻ ra đuôi cướp. Nhà này không chứa loại con cháu như vậy!

Chị nghe mà chết lặng người. Mẹ chồng vẫn chưa buông tha:

– Mày lấy vàng nhà tao đem về nuôi con đĩ mẹ mày chứ gì? Đồ đĩ mẹ đẻ điếm con!

Chị sẵn sàng chịu đựng tất cả dù phải làm thân trâu ngựa, nhưng không cho phép ai khinh thường mẹ mình. Chị mạnh dạn đáp lại:

– Mẹ con đã gả con làm dâu bố mẹ. Bố mẹ có quyền sửa dạy con, chửi mắng đánh đập con, thậm chí có quyền giết con. Nhưng bố mẹ không có quyền xúc phạm đến mẹ con. Mẹ con nghèo mà không hèn. Mẹ con đã nuôi con bằng mồ hôi và máu, đã dạy con đạo làm người bằng chính cuộc sống chân chất của bà.

Bố chồng cướp lời:

– Ranh con mà muốn dạy đời tao hả?

Mẹ chồng quát lên:

– Đánh cho chết mẹ nó luôn!

Rồi hai ông bà túm lấy đầu chị đánh túi bụi. Cả cô em chồng cũng tặng chị dâu mấy cái tát. Nhưng đau đớn thể xác thấm tháp gì so với đau đớn trong lòng. Chị chỉ còn biết vòng tay trước bụng bảo vệ con mình, và đưa đôi mắt ngấn lệ nhìn chồng vừa như cần sự che chở vừa như trách cứ sự dửng dưng của chồng. Chồng chị đẩy mạnh ghế đứng lên, thay vì bênh vực chị thì vung chân đạp liền mấy cái vào bụng chị. Chị vật ngã ra…

Mãi nửa đêm tỉnh lại, chị mới biết mình đang nằm tại bệnh viện và không giữ được đứa con trong bụng. Trở mình nhìn quanh, chị thấy mẹ chị đang ngồi gục ngủ cạnh chân giường. Chị với tay vuốt đầu tóc bù xù của mẹ mà nước mắt tuôn trào. Chị nói rất khẽ:

– Mẹ ơi, chỉ mỗi mình mẹ thật sự yêu con thôi.

Bà giật mình chồm dậy. Hai mẹ con ôm nhau khóc như mưa đầu mùa. Chị cố giãi bày:

– Mẹ ơi, mẹ hãy tin con! Con không làm gì để mẹ phải hổ thẹn.

Bà vỗ về:

– Mẹ tin con. Con yên tâm đi! Mẹ tin con, con gái của mẹ.

– Cám ơn mẹ. Chỉ cần mẹ tin con là đủ rồi.

Sau lần đó chị bị đuổi về lại nhà. Đành bằng lòng với số phận hẩm hiu, ngày qua ngày mẹ con chị sống đạm bạc bên nhau.

Từ ngày con dâu ra đi, mẹ chồng sáng sáng lại phải quét dọn nhà cửa. Nhưng sáng nay bà nhặt được một gói gì nặng nặng dưới gốc cột trong phòng thờ. Bà mở ra, ngoài cùng là lớp bọc nhựa rồi đến lớp giấy dày và… 10 thỏi vàng. Bà báo cho chồng. Vừa nhìn thấy, ông nhớ ngay là chính ông đã đem giấu nó trên đầu cột trong phòng thờ, trước khi rước dâu vì sợ gặp phải con dâu tham lam.

Nếu trước đây ông bà rất muốn biết rõ sự thật, thì bây giờ họ lại run sợ khi phải đối mặt với nó. Ông bà không biết phải ăn nói làm sao với con dâu. Ông bà muốn lặng thinh để chôn vùi mọi sự vào quên lãng. Nhưng liệu họ chạy trốn lương tâm được bao lâu.

Bình Luận