Có Bụi Nơi Rèm Cửa

“Nga ơi, xong chưa, họ người ta tới rồi, ba đang lên đó.” Nàng chấm vội giọt long lanh nước mém rớt trên rèm cửa, nhìn lại thấy rèm có bụi. Lúc trước, rèm sạch tưng, vì được vén thường xuyên để ngôn từ yêu thương lọt thỏm qua bên ngôi nhà hạnh phúc, nơi có anh đón đợi, dưới cây hoa sữa thưở nào.

82

Vén nấc màn ở giữa, Nga nhìn ra cửa, thấy mấy đứa nhỏ trong xóm mân mê chiếc xích lô tí hon má thằng Ki mới tậu riêng cho nó, thường muốn chơi xích lô phải ra công viên thành phố. Con Tủn, con Tỉn tranh nhau làm cô dâu để ngồi lên cho thằng Ki chở đang lúc ba bà mẹ lép bép hạt dưa khi vừa nuốt xong nụm xôi bắp bàn tán con nào hợp với thằng Ki, chắc con Tủn răng khểnh, không, con Tỉn lúm đồng tiền. Dưới gốc bàng tán phủ vài chục mét vuông, đám con Hinh, thằng Hòng con chú Tớn xe ôm đang vẽ con khung lò cò, chọn chàm thả, lát hồi thêm vài đứa góp chân thêm chàm cho có giọng cười, tiếng cãi.

Tiết thu sáng Chủ Nhật nhạt màu nắng, có chút hơi nóng nhưng trời se sắt vì vất vưởng đâu đó vùng khí lạnh mới lùa tối qua. Gió chẳng buồn thổi, có chăng phía xa vài ngọn đang vi vu trên chóp cây bàng, cây me nơi sân xóm đình. Chắc cũng chẳng vui mấy, nên có ngọn lạc đàn vơ vất mùi hoa sữa chớm bung nụ thổi đến trước mặt nàng, nhắm mắt.

Lắm người ghét hoa sữa, nên có chăng cuộc đời còn sót lại hai đứa mê mẩn, ngày rãnh thì dạo, ngày buồn thì lết, ngày sắp tắt thì tranh thủ lượn qua chỉ để hít tận cái mùi ngầy ngậy mà say lòng người ấy. Nga và Sanh yêu nhau được ba năm, yêu nhau cũng từ hoa sữa. Nàng thích, đứng hít hà, gặp anh lang thang quắc mắt, nhếch môi (nghĩ nhỏ này chắc khùng!!!), nàng bất chợt đỏ mặt, đứng hình. Mênh mang vài lời, thế là yêu. Nghe chừng vội vàng, nhưng nàng và Sang cũng đã trắc trở bao điều. Nàng thân lụa là từ ngôi nhà cẩm thạch tráng lệ bước ra, gặp anh nhà văn sống cùng đinh trong khu chợ nổi gần xóm Lách, kênh Xuôi, ai qua chắc chắc xuỵt xuỵt chỗ này bao đời trộm cướp.

Bức họa tình yêu được tô vẽ bằng cánh thư gấp máy bay đung đưa qua lùm hoa sữa trước sân, đôi lúc vướng vất trên cành đề huề lá, Sang phải lấy dép chọi lên rung rinh cả khúc cành tua tủa mới nhặt được, còn không mòn mỏi lượn qua vụt lại ngày hôm sau chờ cơn gió nào thương tình thổi xuống giúp anh viết thêm vài dòng vào trang nhật kí tình trường. Cuối tháng, trong lớp học thêm cô trả bài viết, nàng bước xuống ô-tô, chớm bước chân ngay hành lang đợi xe vụt đi thì leo lên chiếc dream độ phóng tới con đường có hai dãy dài cây hoa sữa. Mùi hương lan tỏa như khí độc ngăn chặn những kẻ ngán đường tình yêu đôi lứa. Ba mẹ nàng ghét cay cái mùi mà họ cho là thum thủm ấy.

Đèo nhau đến lần thứ ba thì thôi, nàng được vệ sĩ đưa đi học và đợi cho đến lúc tan vì phông thanh tin vịt nàng trốn học đi theo trai lọt đến tai ba mẹ. Thời đó, điện thoại di động là đặc quyền của giới thượng lưu, nàng có một cái để ba mẹ canh chừng. Nhiều lần vào bưu điện giấc xẩm tối, gọi điện chỉ để nghe được giọng thanh thanh, hưởng nếm vị mặn mòi, cay cay của tình yêu đứt đoạn. Hạnh phúc như làn nước mát, gặp đá thì lách mà gặp lỗ thì lấp, vẫn trôi đi, gửi nhựa sống cho đôi bờ. Tình yêu thăng hoa lúc ba mẹ công tác, vệ sĩ cũng phải làm theo những đòi hỏi trái gió trở trời của nàng công chúa. Đôi trẻ dạo bộ tại công viên thành phố, nơi đó có xích lô tụi nhỏ có gắn thêm cành hoa hồng, chàng rước nàng… về ghế ngồi. Tay luồng tay nói ông trời sinh ra con người có kẽ tay để người khác lấp vào, quay sang đố nhau tại sao ngón áp út được dùng để đeo nhẫn. Nàng tít mắt vì phát hiện hai ngón đó khó bung ra nhất nếu chắp hai bàn tay lại. Nàng hất mặt xí một tiếng khi anh nói anh cũng thích màu xanh, chọc anh bắt chước nàng. Nàng đâu biết anh thích vì đó là màu hy vọng, hy vọng có ngày anh rước nàng đến căn nhà xập xệ nhưng phủ phê tình anh. Chớm nhổm lên đi về, chàng giật mình khi có cái mũi tên đồ chơi lạc đường của thằng nhỏ đang bắn thằng nhỏ hơn, nàng đỏ mặt trêu chắc thiên thần Cupid bắn trúng anh rồi.

Chàng vét hết tiền nhuận bút, kêu mẹ và chú sang nhà nàng xin qua lại. Nàng như công chúa bên cạnh hoàng hậu buông rèm chấp chính, không dám hé lời mặc mẹ cà cưa lý do để khước từ lời đề nghị khiếm nhã ấy. Mỗi lần giọng mẹ sắc đanh, nàng lén nhìn, nhìn Sang, và nhìn luôn cái tình yêu bị cắt gọn từng khúc trơ trụi đến gốc. Hớn hở bước vào rồi hậm hực ra đi, thói khinh người, rước về cho nhục cả đời hả con. Từ đó, tuyệt nhiên gặp mặt là điều không thể. Ba mẹ nàng chặt cây hoa sữa.

Chuyện cũng được mấy mùa trung thu, chiều qua nàng chẳng muốn nhớ cái đêm này năm đó nằm giữa lòng anh, ước chi là chị Hằng ở với Cuội dưới gốc đa, cả hai cười phì để giấc mơ bay lên, mong tới được cung trăng, hô biến một cái ngày mai hai đứa cưới nhau. Hôm nay, nàng buông mình, tại cái mùi mùi hoa sữa lựng hương ấy, hương tình yêu đầu đời, nàng mở mắt.

“Nga ơi, xong chưa, họ người ta tới rồi, ba đang lên đó.” Nàng chấm vội giọt long lanh nước mém rớt trên rèm cửa, nhìn lại thấy rèm có bụi. Lúc trước, rèm sạch tưng, vì được vén thường xuyên để ngôn từ yêu thương lọt thỏm qua bên ngôi nhà hạnh phúc, nơi có anh đón đợi, dưới cây hoa sữa thưở nào.

Nha Trang, 25/01/2015

JL. Phan Thanh